ĐỌC TRUYỆN VIP
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Review
  • Liên hệ
Sign in Sign up
Sign in Sign up
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Review
  • Liên hệ
  • Bách Hợp
  • Cổ Đại
  • Ngôn Tình
  • Đam Mỹ
  • Xuyên không
  • Sủng
Prev
Next

Môn Chủ Thần Ẩn: Kinh Thành Phong Vân - Chương 296

  1. Home
  2. Môn Chủ Thần Ẩn: Kinh Thành Phong Vân
  3. Chương 296
Prev
Next

Hoắc Lục thúc nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Tiêu Vân Chước, cũng không đành lòng từ chối.

Phạm nhân dạo phố cũng là chuyện thường xảy ra, chỉ là Quản cô nương vừa là người bị hại cũng vừa là hung thủ g.i.ế.t. người, nếu như bị người của Quản gia biết, chắc sẽ muốn vụng trộm xử quyết Chiêu Nhi, chấm dứt tai hoạ về sau.

Ông ấy cũng không phải là không thể giả vờ làm kẻ ngốc, Hoắc gia mặc dù không có võ tướng, thế nhưng đều là người có khí khái, chút chuyện nhỏ này cũng không phải không dám làm.

“Việc này cũng không tính là phiền phức.” Hoắc Lục thúc nhìn nàng: “Ngươi một tiểu nha đầu cũng có lòng từ bi, không có lý nào ta lại không thể vì dân làm chủ, Tam vương gia thường đến phủ nha của ta tham gia náo nhiệt, hắn ta luôn luôn là kẻ không sợ phiền phức, chỉ sợ không cần ta đi mời, người đã ở ngay nha môn chờ ta rồi.”

Vừa mới nghe nói Quản cô nương làm những chuyện kia, Hoắc Tuần cũng hết sức tức giận.

Vụ án của Trịnh Xuyên Tử, ông ấy biết.

Lúc đó có người báo án, nói rằng rõ ràng cửa lớn không khoá, nhưng nhiều ngày rồi không thấy có người ra vào, quả thực kỳ quái, nên đã gọi người của nha môn đến xem một chút, vừa kiểm tra, đúng là có người già chết đói ở bên trong, tử trạng đáng thương, con bà ấy Trịnh Xuyên Tử không rõ tung tích.

Bởi vì thời tiết nóng bức, đành phải nhanh chóng hạ táng lão nhân, lại phái người đi tìm kiếm tung tích của Trịnh Xuyên Tử, chỉ là nha môn không tìm được người.

Trong kinh nhân khẩu lưu động lớn, không thể tra ra được, chỉ dán bố cáo, thông báo cho bách tính xung quanh, nếu như nhìn thấy Trịnh Xuyên Tử trở về, báo cho nha môn.

Mẫu thân hắn bại liệt nằm trên giường, hắn lại để bà ấy chết đói ở nhà, có lẽ có hiềm nghi cố ý vứt bỏ ngược đãi.

Cũng không lâu lắm, Trịnh Xuyên Tử quả nhiên trở về.

Mặc dù hắn luôn miệng nói là bị người khác cầm tù, nhưng… Lại không có chứng cứ.

Trên người không chỉ không có dấu vết bị trói, thậm chí trên quần áo còn lưu lại mùi vị rượu thịt, hắn còn nhận tiền của Quản thị, như vậy, hắn muốn cáo trạng quản gia của Quản thị, vậy thì vô cùng khó khăn.

Càng không nghĩ tới, người này còn là người mạnh mẽ, sau khi có nỗi khổ không nói ra được, lại trực tiếp đi tìm cái chết.

Hoắc Tuần cũng rất bất đắc dĩ, trong kinh nhà quyền quý nhiều, lúc trước cũng xảy ra những chuyện tương tự, những người quyền quý này muốn hại người dễ như trở bàn tay, cho dù bị bắt được nhược điểm, thì chính là tìm cách làm cho người khác gánh tội thay, cho dù là ông ấy cũng không còn biện pháp nào.

Cũng bởi vì chuyện của Trịnh Xuyên Tử ông ấy vô cùng rõ ràng, cho nên lúc này khi biết được chân tướng sự việc, trong lòng Hoắc Tuần còn phẫn nộ hơn so với Tiêu Vân Chước.

Chỉ là tuổi tác của ông ấy, cũng không phải lúc xúc động.

Lúc này, càng không thể có cảm giác tình người quá mức mãnh liệt ở trong đó, nếu không ngược lại sẽ không giải oan được tốt cho mẹ con Trịnh Xuyên Tử.

Hoắc Tuần bảo người dẫn Chiêu Nhi xuống dưới trước, trông coi chặt chẽ.

Một lát sau, tự mình đi đến nơi các vị công tử tiểu thư nghỉ ngơi, gom người lại cùng một chỗ.

Lúc này, sắc trời đã hơi muộn.

La Phi Nguyệt vừa vặn ngủ bù một giấc, khi tỉnh lại, nhìn dáng vẻ trịnh trọng của Hoắc đại nhân, trong lòng cũng có chút thấp thỏm không yên.

Hoắc Tuần liếc nhìn chư vị trước mắt một chút, sau đó đi tới trước mặt La Phi Nguyệt, khách khí ôm quyền nói: “Trước đó bản quan còn chưa tra ra được chân tướng, lại bởi vì La cô nương có hiềm nghi lớn nhất, cho nên ngôn từ đối với cô nương có hơi khắc nghiệt một chút, mong La cô nương chớ trách.”

Thốt ra lời này, ánh mắt La Phi Nguyệt sáng lên: “Ông tìm được hung thủ rồi à?”

Hoắc Tuần liếc nhìn Tiêu Vân Chước một chút, biết chuyện này không giấu được.

Trước đó nàng đến Tống gia, Tống gia đã xui xẻo, bây giờ nàng tới bãi ngựa này, hung thủ lại tìm được, nào có chuyện trùng hợp như vậy?

Nếu như che giấu, ngược lại còn dễ dàng khiến Quản thị trả thù hơn, chi bằng quang minh chính đại nói ra, cho dù Quản thị biết, bên ngoài cũng không thể có bất cứ oán hận gì.

Chỉ là, lời dặn dò của biểu huynh Tiêu Trấn Quan kia, là không hoàn thành được rồi.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 296"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

508124820_122220832886243456_820768433692616221_n-1
Châm Pháp Tiên Y
15/09/2025
485143816_122202236156243456_5783775702319088230_n
Gió Lộng Lúc Chiều Tàn
15/09/2025
lao-phat-gia-1-4-1-6
Màn Kịch Tình Yêu Với Thái Tử Gia
16/09/2025
lao-phat-gia-1-7-2
Sau Khi Ngủ Với Em Trai Của Kẻ Thù
16/09/2025
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Review
  • Liên hệ

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ĐỌC TRUYỆN VIP

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ĐỌC TRUYỆN VIP

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ĐỌC TRUYỆN VIP